Trang chủ Bóng đá Chuyện Bóng Đá Một “Ciro thật sự” của Italy

Một “Ciro thật sự” của Italy

87
0
 

Đầu tiên, cần phải khẳng định rằng Ciro Immobile là một tiền đạo hàng đầu thế giới. Trong 5 mùa giải gần nhất, anh ghi lần lượt 26, 41, 19, 39 và 25 bàn thắng. Mùa giải 2019-20, anh giành danh hiệu Chiếc Giày Vàng châu Âu đồng thời cân bằng kỷ lục ghi 36 bàn trong một mùa giải Serie A mà Gonzalo Higuain từng làm được khi còn chơi cho Napoli. Quan trọng hơn, Immobile làm được tất cả những điều này trong màu áo Lazio.

Đội bóng áo xanh thủ đô Roma không phải là một thế lực như Inter Milan hay Juventus. Họ không sở hữu những siêu sao trong đội hình để tạo ra sức manh khủng khiếp đè bẹp mọi đối thủ ở giải quốc nội, càng không có tiềm lực tài chính dồi dào để chiêu mộ những bản hợp đồng đắt giá như cách chính họ từng làm cách đây hơn hai thập kỷ.

 
Immobile xứng đáng được ngưỡng mộ vì những gì anh làm được ở Serie A – giải đấu mà ngay cả Cristiano Ronaldo cũng đánh giá là “khó ghi bàn nhất thế giới”. Người Italy luôn đề cao tính chiến thuật hơn tất cả. Họ thậm chí còn coi Ashley Cole, người từng là một trong những hậu vệ xuất sắc nhất thế giới, là một “tay mơ” về khoản này. 
 
Trong 5 năm qua, chỉ có 4 cầu thủ ghi nhiều bàn hơn Ciro Immobile ở các giải đấu hàng đầu châu Âu. Đó là Lionel Messi, Cristiano Ronaldo, Robert Lewandowski và Harry Kane (nhưng sự hỗ trợ dành cho các tiền đạo này đều hơn hẳn những gì Immobile nhận được). HLV Simone Inzaghi, người mới chia tay Lazio sau 5 năm để tới Inter, đã khẳng định Ciro Immobile là một trong năm cầu thủ tấn công xuất sắc nhất Italy trong vòng 20 năm trở lại đây. Và nếu giải thưởng Quả bóng Vàng chỉ dựa trên những bàn thắng, Immobile chắc chắn sẽ là một ứng cử viên nặng ký.
 
Thế nhưng, vì một lý do nào đó, cái tên Ciro Immobile vẫn chẳng mấy khi được nhắc tới khi người ta liệt kê danh sách những chân sút hay nhất thời nay. Ngay trước ngày Euro khởi tranh, HLV Roberto Mancini đã nhận được một câu hỏi về khả năng tiến xa của đội tuyển Italy khi trong tay ông không có một tiền đạo đẳng cấp. Dĩ nhiên, khi câu hỏi được đặt ra tức là người ta đã không coi Ciro Immobile, người ghi 123 bàn sau 177 trận, là một cây săn bàn đáng tin cậy.
 
Cách đây hơn một tháng, Ciro Immobile đã bị Urbano Cairo – chủ tịch của CLB Torino – chỉ trích vì một pha ngã vờ trong vòng cấm. Thậm chí, ông Cairo đã vào hẳn phòng thay đồ của Lazio để đợi Immobile và bày tỏ sự khó chịu của mình. Có lẽ ông đã thất vọng về cầu thủ mà mình từng hết lòng yêu mến và bảo vệ trong một mùa giải duy nhất anh khoác áo Torino (đó cũng là năm đánh dấu sự bứt phá của Ciro Immobile). 
 
Nhưng tiền đạo sinh ra ở Napoli có cái lý của riêng mình. Như một cách để đáp lại, Immobile đã đăng lên trang cá nhân của mình dòng trạng thái: “Mọi người đều biết Ciro Immobile là con người thế nào mà”.
 

MỘT CIRO THẬT SỰ

 
Tháng 7 năm 2015, Monchi – vị Giám đốc thể thao nổi tiếng của Seviila – đưa Ciro Immobile về với đội bóng vùng Andalusia từ Borussia Dortmund. Khi đó, Monchi đang tìm kiếm tiền đạo thứ ba cho CLB, người phải sở hữu những phẩm chất khác biệt so với một Fernando Llorente cao lớn và một Kevin Gameiro cần cù. Bằng sức mạnh, sự dẻo dai và khôn khéo của mình, Immobile đáp ứng điều kiện đó. Và với cái đầu lọc lõi của một con “cáo già” trên thị trường chuyển nhượng như Monchi, ông dễ dàng mang tiền đạo người Italy về với sân Ramon Sanchez-Pizjuan theo bản hợp đồng cho mượn có kèm điều khoản mua đứt.

Ciro Immobile trải qua quãng thời gian đáng quên ở Sevilla và Dortmund trước khi hồi sinh tại Lazio. Ảnh: Getty Images
 
Thế nhưng, Immobile hóa ra lại là một trong những thương vụ sai lầm hiếm hoi của Monchi. Số lần ra sân của anh chỉ đếm trên đầu ngón tay và số bàn thắng thì còn ít hơn thế. Chỉ 5 tháng sau, Immobile đã phải đề nghị tổ chức một cuộc họp với cả Monchi lẫn HLV trưởng khi đó là Unai Emery để bàn bạc về tương lai của mình. Theo lời vị Giám đốc thể thao của Sevilla, cuộc trao đôi đã diễn ra vô cùng “cởi mở, chân thành và trưởng thành”. Immobile thừa nhận anh đang không thể hiện được đúng với thực lực và cần một sự thay đổi.

“Anh ấy lo lắng vì Euro sắp đến”, Monchi nhớ lại. “Thời điểm ấy chỉ cách Euro 2016 chừng nửa năm và Ciro muốn có tên trong danh sách của Italy. Để làm được như vậy thì anh ấy cần được ra sân và số cơ hội ở Sevilla là không đủ. Có hai lý do khiến vụ chuyển nhượng này thất bại. THứ nhất, cầu thủ không tìm được sự tự tin ở môi trường mới. Điều này đặc biệt quan trọng với một tiền đạo. Thứ hai, lối chơi của đội bóng không hề phù hơp với cầu thủ”.

Ciro Immobile trở về Italy sau 18 tháng chơi bóng ở nước ngoài đáng quên. Ở Dortmund, anh không nhận được sự ủng hộ. Sau này, Immobile đã tiết lộ với tờ Gazzetta dello Sport rằng trong 8 tháng ở Đức, anh không nhận được bất kỳ một lời mời ăn tối nào từ các đồng đội. Khi Jurgen Klopp còn tại vị, Immobile vẫn được sử dụng phiên dịch viên hỗ trợ việc giao tiếp nhưng tới thời Thomas Tuchel, “đặc ân” đó đã bị tước bỏ. Chiến lược gia này bắt buộc Immobile phải học tiếng Đức – thứ ngôn ngữ mà anh cảm thấy việc học nó là điều bất khả thi. 

 
Không những thế, Ciro Immobile cảm thấy không thể xoay sở trước áp lực của sự kỳ vọng. Anh thừa nhận: “Sai lầm tôi đã mắc ở Dortmund là đã tự biến trách nhiệm thành áp lực sau sự ra đi của Lewandowski”. 
 
Ciro Immobile luôn nhớ lại khoảng thời gian ở Đức với một niềm tiếc nuối. Anh cho rằng mối quan hệ giữa mình và HLV Jurgen Klopp là “đúng người nhưng sai thời điểm”. Nếu cuộc gặp gỡ này diễn ra ở một thời gian khác, Immobile cảm thấy Klopp chính là người thầy mà anh cần và theo lời tiền đạo người Italy, Jurgen Klopp chưa bao giờ có cơ hội được huấn luyện một “Ciro thật sự”.
 

MÀN TRẢ THÙ CỦA CIRO

 
18 tháng ở Đức và Tây Ban Nha đã để lại một khoảng tối lớn trong sự nghiệp của Ciro Immobile. Có cảm giác rằng chính vì thất bại ở Dortmund và Sevilla, Immobile không bao giờ được thừa nhận xứng đáng dù anh có chơi hay đến đâu khi trở lại Italy. Tất cả đều cảm thấy chừng đó thời gian là quá đủ để nhìn thấy rõ năng lực của anh.

Ảnh: Getty Images
 
Đó là cái nhìn phiến diện nhưng có cơ sở. Chính Roberto Mancini cũng trăn trở với nỗi lo ấy. Trong 3 năm ngồi trên ghế HLV trưởng của mình, Mancini liên tục đưa ra những sự thử nghiệm: từ Moise Kean trẻ trung đến Fabio Quagliarella kinh nghiệm, từ mẫu trung phong truyền thống như Andrea Belotti đến cầu thủ đa năng như Federico Bernadeschi. Không phải ông nghi ngờ Immobile mà vì ông cảm thấy không chắc chắn liệu chân sút của Lazio có hợp với bóng đá đội tuyển hay không.
 
“Nếu đội tuyển quốc gia cũng đá 38 trận một mùa thì ghi 25 bàn là chuyện nhỏ với Ciro”, Mancini nói trước ngày lên danh sách tham dự Euro 2020. “Thật khó để chơi nhuần nhuyễn khi mà các cầu thủ chỉ tập trung vài ba lần trong một năm”.
 
Câu nói của Roberto Mancini là sự miêu tả gần đúng nhất về Ciro Immobile. Anh có thể biến việc ghi bàn trở thành thói quen vào mỗi tuần nhưng mọi thứ xung quanh anh cần phải thật ổn định, cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Người ta vẫn nói phải “an cư” thì mới “lạc nghiệp” và Immobile có được điều đó ở Lazio. Gia đình anh hợp với cuộc sống ở Roma. Bản thân anh cũng cảm thấy được coi trọng bởi CLB hay cụ thể là chủ tịch Claudio Lotito. 
 
Khi được nhận giải thưởng Chiếc giày Vàng châu Âu, Ciro Immobile nói rằng danh hiệu ấy giống như một sự trả thù của anh dù không nhắm đến một cá nhân nào cụ thể. Tuy thế, người ta thừa hiểu rằng Immobile đang nói tới những người đã nghi ngờ, đã vội vàng đánh giá thấp anh chỉ sau 18 tháng thất bại. Nói một cách ngắn gọn, họ đã không nhìn thấy một “Ciro thực sự”. 
 
Euro 2020 là một cơ hội khác để Ciro Immobile chứng minh một điều đúng đắn nhưng lại không được công nhận rộng rãi: Italy có một tiền đạo hàng đầu thế giới và đó chính là Immobile. Tất cả những gì anh cần làm là tiếp tục thói quen đưa bóng vào lưới đối phương của mình và duy trì sự ổn định ấy như cách anh đang làm trong nhiều năm qua. 
 
Dưới bàn tay của Mancini, Đội tuyển Italy đã thay đổi theo xu thế của bóng đá hiện đại. Họ từ bỏ Catenaccio truyền thống để chuyển sang lối chơi tấn công giàu sức sống hơn. Như một lẽ dĩ nhiên, mọi đội bóng chơi tấn công đều cần có một điểm kết thúc uy tín và có lẽ không ai thích hợp hơn Ciro Immobile để hoàn thành nhiệm vụ ấy. 
 
Theo Rory Smith | New York Times

Bài trướcBóng đá Việt Nam hôm nay: Viettel vs Pathum Utd. AFC Champions League
Bài tiếp theoVừa tuyên bố khởi kiện bà Phương Hằng, Vy Oanh đã bị kẻ xấu chơi ‘mưu hèn kế bẩn’